Chúng Tôi Ăn Số 7 và Vận May

1
2065
Chúng Tôi Ăn Số 7 và Vận May
1 (20%) 1 vote

CHÚNG TÔI ĂN SỐ 7 VÀ VẬN MAY

           Hiện nay, nhiều người thực dưỡng ở nước ta đang rất quan tâm đến cách ăn Số 7 và có nhiều tranh luận về vấn đề này. Vậy Số 7 (và tại sao tôi ăn số 7?) là gì và có ảnh hưởng gì đến thân tâm chúng ta?

          Theo tiên sinh Ohsawa: Ăn Số 7 là ăn 100% hạt cốc (cereals) và uống nước ít như có thể. Đối với người Việt, Số 7 là 100% gạo lứt muối mè. Số 7 là một trong 10 cách ăn uống mà tiên sinh đã lập ra (từ Số -3 đến Số 7). Nếu các bạn áp dụng ăn số thấp mà không cải thiện sức khỏe thì các bạn chọn ăn số cao hơn. Số 7, số cao nhất, là cách ăn đơn giản nhất, dễ nhất và khôn ngoan nhất. Nếu các bạn đang ăn Số 7 thì không cần sử dụng bất kỳ trợ phương nào trong việc tự chữa bệnh. Trong những trường hợp áp dụng trợ phương cho người bệnh, tiên sinh vẫn chú trọng cho người bệnh ăn Số 7 là chính.

        Như vậy tiên sinh thể hiện rõ ràng rằng Số 7 khôi phục sức khỏe tốt nhất và khôn ngoan nhất cho người bệnh. Số 7 đã khôi phục được sức khỏe của người bệnh thì Số 7 sẽ duy trì và nâng cao được sức khỏe của người bình thường. Bằng chứng là nhiều người thực dưỡng, trong đó có tôi, không hề đi khám bệnh, có người hơn ba mươi năm không cần uống một viên thuốc Tây, thuốc Đông nào.

        Bản thân chúng tôi đã ăn Số 7 trong một thời gian. Trong 9 năm theo thực dưỡng, chúng tôi ăn Số 7 trong 6 năm tổng cộng. Trong đó, có đợt chúng tôi ăn Số 7 liên tục 3 năm liền từ rằm tháng giêng năm Quý Tỵ (2013) đến rằm tháng giêng năm Bính Thân (2016); còn lại chúng tôi ăn theo từng đợt 1 tháng, 3 tháng hoặc 4 tháng.

Khi viết những dòng này (15/4/2017), chúng tôi đang ăn lại Số 7 được một tháng rồi. Trong đợt này, chúng tôi áp dụng nhai kỹ hơn, một muỗng cà phê cơm lức nhai khoảng 200 lần. 10 ngày trước, chúng tôi dành 5 ngày liên tục để nhai 500 lần cho một muỗng cà phê cơm lứt. Một trải nghiệm quí báu và đáng nhớ. Khi nhai đến 300 lần là cơm trong miệng có vị ngọt rất dễ chịu. Nhai đến bốn trăm lần miếng cơm có vị ngọt dịu, rất ngon. Đây mới là thượng vị của thức ăn. Vị này khác biệt hoàn toàn với các loại thức ăn khác và không thể tìm vị này ở các loại thức ăn khác. Đến lúc này rồi thì không muốn nuốt mà muốn giữ lại nhai hoài để thưởng thức vị ngọt tuyệt vời này. Khi chúng ta chạm được thượng vị của miếng cơm thì ký ức liền khắc ghi để những lần sau nhắc thức chúng ta phải nhai nhiều như vậy. Giống như một dấu ấn không phai của mối tình đầu suốt cuộc đời không thể nào quên. Mỗi khi ăn là tự động nhai nhiều, không chịu nuốt, không cần phải ép buộc nhai. Vị của miếng cơm ngon nhất nằm trong khoảng nhai từ 400 đến 600 lần. Từ 400 lần chúng tôi tự cho phép nuốt từ từ cho đến 500 hoặc 600 lần để thưởng thức thành quả lao động của răng và hàm. Nếu nuốt nhanh thì không cảm nhận hoàn toàn vị ngon ngọt của miếng ăn. Nhớ vừa nhai vừa nghiền thì lớp cám của hạt cơm mới tán nhuyễn nhanh hơn. Nhai đến 150 cái thì miếng cơm đã nhuyễn. Tiếp tục nhai cho miếng cơm thành nước, đồng thời dùng lưỡi đảo cơm để nhai cho đều và để lưỡi chạm được vị ngọt của miếng cơm. Vửa đảo lưỡi vừa cảm nhận miếng ăn trong miệng thì mới cảm nhận được vị ngon ngọt của miếng ăn. Thực hiện nhai nhiều như thế này thì ăn Số 7 bao lâu cũng được mà không ngán. Chúng tôi mất 4 phút để nhai 500 lần. Tốc độ nhai của chúng tôi hơi nhanh chắc do chúng tôi thường xuyên ăn Số 7, người khác phải mất 5 phút hoặc nhiều hơn. Mỗi ngày chúng tôi ăn ba bữa (sáng, trưa, chiều). Mỗi bữa chúng tôi ăn một chén hoặc một chén rưỡi cơm lứt và mất khoảng một tiếng hoặc một tiếng rưỡi. Một chén cơm có khoảng 15-17 muỗng cà phê cơm. Ăn cơm xong, bụng cảm giác nhẹ nhàng như chưa ăn gì. Cơ thể rất thoải mái, không buồn ngủ như thời chưa theo thực dưỡng ăn xong là buồn ngủ ngay. Ăn xong mà buồn ngủ là thức ăn đó không phù hợp đối với cơ thể và làm cơ thể mệt mỏi muốn ngủ.

Có vài lần chúng tôi thử nhai 1.000 cái cho một miếng cơm và cảm nhận rằng miếng cơm có phần nhạt hơn từ lần nhai thứ 800 vì nước nhiều quá buộc phải nuốt bớt một ít.

Chúng tôi đã thử nhai cơm không (chỉ cơm thôi), rồi nhai cơm với muối mè, muối, hoặc tương tamari. Nhận thấy rằng nhai cơm với muối mè là ngon nhất, vừa thơm vừa ngọt dịu. Tỷ lệ muối mè được áp dụng là 1 muối 25 mè. Một chén cơm bỏ vào khoảng 2-3 muỗng cà phê muối mè.

Nhai cơm không cũng ngon, ban đầu cảm giác nhạt nhạt nhưng sau đó tạo ra vị ngọt thanh. Nhai Cơm với muối hoặc tương tamari tạo ra vị ngọt đậm đà và lúc mới nhai không có cảm giác miếng ăn nhạt. Nếu miếng cơm hơi mặn sẽ tạo ra vị ngọt có pha một tí đăng đắng.

Sau 9 năm ăn theo thực dưỡng tôi có thể tự tin về sức khỏe của mình và 9 năm qua tôi không hề nhờ tới bác sĩ mà tự điều chỉnh cơ thể bằng ăn uống. Những chứng bệnh ngày xưa như suy thận, đau lưng, viêm mũi dị ứng, đau bao tử, rối loạn tuần hoàn não, đau đâu, giảm trí nhớ, di chứng liệt dây thần kinh số 7, hay bị cảm lạnh bây giờ không còn nữa.

Về tư duy. Thực dưỡng giúp chúng tôi suy nghĩ sáng suốt hơn, nhanh hơn, giúp trí nhớ phục hồi. Khi sáng suốt giúp giải quyết các vấn đề về con người thấu tình đạt lý. Luôn suy nghĩ theo hướng tích cực và luôn chọn cái tốt hơn để làm. Chúng tôi có công ty chuyên về tư vấn du học và đã kinh doanh ngành này gần 15 năm nhưng bây giờ không còn quan tâm đến nó nữa. Hiện tại chúng tôi chuyển sang kinh doanh ngành thực dưỡng vì nghĩ rằng nó có lợi cho nhiều người hơn. Sống phải có trách nhiệm với bản thân và cộng đồng.

Về sự nghiệp. Chúng tôi đã chọn được công việc có ý nghĩa và bền vững. Chúng tôi xây dựng nên hệ thống nhà hàng Thực Dưỡng Khai Minh phục vụ các món ăn đa số chế biến từ gạo lứt và cung cấp thực phẩm dưỡng sinh theo tiêu chuẩn thực dưỡng chay. Nghĩa là chúng tôi chú trọng sử dụng các sản phẩm nông nghiệp hữu cơ; và tuyệt đối không sử dụng bột ngọt, bột nêm, đường, chất bảo quản hoặc hóa chất trong quá trình chế biến và bảo quản thực phẩm; không sử dụng sản phẩm có nguồn gốc từ động vật. Hàng ngày, chúng tôi rất thích thú với công việc này và trọn đời khó bỏ được.

Về gia đình. Cả nhà chúng tôi đều ăn theo thực dưỡng. Bao nhiêu năm theo thực dưỡng là bấy nhiêu năm không đGia đình anh Đặng Ngọc Viễni bệnh viện hoặc nhờ bác sỹ chữa bệnh. Khi chưa ăn thực dưỡng, con tôi phải đi khám bệnh một tháng vài lần và tôi cũng vậy. Hưởng được cuộc sống không bệnh tật là một hạnh phúc. Vợ chồng có hờn giận nhau thì không qua 5 phút cũng làm hòa. Vợ tôi thường nói “cuộc đời không có bao nhiêu, yêu thương còn không đủ lấy đâu để giận hờn.” Tôi hay nói với mấy anh em thực dưỡng: “Nếu không có vợ tôi thì tôi chỉ là người ăn thực dưỡng thôi chứ không thể có nhà hàng về thực dưỡng.” Đúng vậy vì vợ tôi là người đầu bếp chính của chuỗi nhà hàng. Cô ta tự mày mò và cần mẫn học nấu các món ăn theo thực dưỡng. Cho đến bây giờ vợ tôi đã xây dựng nên thực đơn hơn 50 món ăn thực dưỡng.

13445764_600405476804639_73995936570391890_nVề tinh thần và tâm linh. Tinh thần vui nhiều hơn buồn, thương nhiều hơn giận, thông cảm nhiều hơn trách móc.. Hiểu nhiều hơn về tự nhiên, về triết lý Âm Dương. Cuộc sống là sự cộng sinh của vạn vật muôn loài. Cuộc sống hiện thời chỉ một một sân ga trên chuyến hành trình bất tận. Làm sao biết được sân ga kế tiếp là ở đâu và như thế nào? Đó là thách thức lớn của chúng tôi cũng như của quí vị.
        Tại sao có người ăn Số 7 thất bại? Nói đúng hơn là họ thất bại khi không còn ăn Số 7 nhưng lại đổ thừa cho ăn Số 7. Trong thời gian ăn Số 7, người ăn không bị gì cả mà còn tốt hơn cả về thể chất lẫn tinh thần. Khi không còn ăn Số 7 nữa, nghĩa là ăn thêm các thức ăn khác; ăn ít thì không sao nhưng ăn nhiều một lúc sẽ gây hại cho cơ thể.

       Vậy tại sao nhiều người trong xã hội ăn rất nhiều thứ, họ có bị sao đâu? Không phải họ không sao mà do bạn không biết. Nhìn vào số lượng bệnh nhân trong bệnh viện, nhìn vào những chứng bệnh họ mắc là biết ngay họ có sao hay không. Ví dụ như người không biết uống rượu mà cho họ uống hết một cốc rượu một lúc là nguy hiểm đến tính mạng của họ ngay. Nhưng cho họ uống mỗi ngày một ít thì một thời gian sau họ có thể uống hết một lít rượu mà không say. Trong lúc ăn Số 7 cơ thể mình được “sạch sẽ”, các đèn báo hiệu nguy hiểm phục hồi. Chỉ cần một lượng nhỏ thức ăn không phù hợp vào cơ thể là đèn báo hiệu nhấp nháy cảnh báo ngay, chẳng hạn như mệt mỏi, đau đầu, đau bụng, tê nhức… Khi bị cảnh báo như vậy họ tưởng nhầm cơ thể bị suy yếu: “người khác ăn không sao, mình ăn có một chút mà bị như vầy”; nên đâm ra nghi ngờ mà bỏ cuộc. Nhưng cũng có người không chú ý đến dấu hiệu cảnh báo và tiếp tục đưa thực phẩm không tốt vào cơ thể nên bệnh ngày càng trầm trọng hơn. Chúng ta phải cảm ơn đèn báo hiệu, sự nhạy cảm của cơ thể vì giúp ta thoát được những nguy cơ rình rập.

Chúng tôi thường mong ước ăn được Số 7 dài hơn và giá như được theo thực dưỡng sớm hơn. Đây là may mắn trong cuộc đời mình.

Đông y sỹ Đặng Ngọc Viễn

(Tạp chí Kiến Thức Gia Đình Số 14)

1 COMMENT

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here